Đặt tên thương hiệu thế nào để không tự “trói mình”?

0
610

Rất nhiều doanh nghiệp, đặc biệt là những doanh nghiệp nhỏ và vừa mới khởi nghiệp rất dễ dàng khi đặt tên thương hiệu. Do thiếu tầm nhìn và định hướng dài hạn, chỉ chọn đại cho có, nên trong nhiều trường hợp, cái tên được chọn đã “trói tay” thương hiệu, làm cho nó không thể phát triển rộng hơn về sau.

Vậy làm thế nào để đặt tên thương hiệu vừa hay vừa thuận lợi và có cơ hội phát triển, mở rộng về sau?

– Không đặt tên thương hiệu gây hiểu lầm, làm cho khách hàng có những nhận định bất lợi về thương hiệu và sản phẩm mang thương hiệu đó.

Ví dụ một quán ăn có tên “Xôi Ngon” khó có thể mở rộng bán thêm bún, phở hay một loại thức ăn nào khác không phải là xôi. Một thương hiệu có chữ “Fashion” (thời trang) khó có thể mở rộng sang bán những thứ mang tính truyền thống, cổ điển. Một thương hiệu có chữ “ô tô” (ví dụ Autocare) sẽ khó mở rộng sang lĩnh vực máy bay hay khách sạn, nhà hàng…

– Không đặt tên thương hiệu có những giới hạn về mặt hàng, ngành hàng do tên thương hiệu mang lại. Ví dụ khi bạn đặt cái tên gợi lên một mặt hàng, hay ngành hàng nào đó (ví dụ “Fruit” (trái cây), “Tea” (trà), “Coffee” (cà phê), “Milk” (sữa), “Taxi”, “Điện máy”…) thì rất khó mở rộng sang mặt hàng hay ngành hàng khác, nếu không muốn nói là không thể, hoặc không nên làm.

– Trong cùng một mặt hàng hay ngành hàng, không đặt tên thương hiệu bị giới hạn bởi phân khúc khách hàng. Ví dụ, “Taxi Giá Rẻ” không thể mở rộng sang dòng taxi giá bình thường hay không rẻ; quán “Lẩu Nấm” không thể mở rộng sang các món xào, nướng, chiên, quay…; “Cơm Niêu” không thể bán cơm nấu bằng nồi inox, nồi nhôm hay nồi điện; “Lẩu Cá Kèo” không thể mở rộng sang bán lẩu đuôi bò, cua đồng, hải sản, hay các món ăn không phải là lẩu…

– Sáng tạo logo thương hiệu cũng không nên bị giới hạn. Cái logo vẽ hình con bò thì sản phẩm chỉ liên quan đến những gì có… mùi bò, không thể là heo, gà, dê, ngỗng. Cái logo có hình trái thanh long thì sản phẩm không thể có cả xoài, mít, sầu riêng, hay… mắm ruốc. Một hình ảnh cổ điển hay mang tính “cội nguồn” thì không thể phù hợp với những gì hiện đại, tân tiến.

Do đó, khi chọn tên và logo cho thương hiệu, đừng tự “trói mình”.

Ví dụ, khi một chuỗi quán chọn đặt tên là Phở X, chủ quán đã xác định rõ ràng là sẽ chỉ tập trung vào bán phở, không mở rộng sang bán cơm, gà rán hay bò bít-tết. Một chuỗi quán “Lẩu Cá Kèo” sẽ tập trung xây dựng thế mạnh duy nhất là lẩu cá kèo (nếu ai muốn ăn tôm, cua, hải sản chắc sẽ không ưu tiên chọn quán này).

Một doanh nghiệp mở dịch vụ bán vé tàu trực tuyến và lấy tên là “banvetau” (bán vé tàu), đến khi muốn phát triển sang bán cả vé ô tô, máy bay, đặt phòng khách sạn và tour du lịch… thì không thể vì đã bị cái tên “banvetau” trói lại rồi…

Và khi muốn mở rộng sang lĩnh vực khác, doanh nghiệp buộc phải xây dựng thương hiệu khác từ đầu!

Do đó, những chủ đích được xác định khi chọn tên thương hiệu phải là những chủ đích có cơ sở và phải được phân tích dựa trên “customer insight” (thấu hiểu khách hàng), tức thấu hiểu nhu cầu đích thực của khách hàng, chứ không nên là một chủ đích tùy tiện.

Nếu không phải là một chủ đích (có cơ sở) mà doanh nghiệp chọn một cái tên hoặc logo quá đặc thù, quá “chật chội” cho sản phẩm, dịch vụ của mình thì doanh nghiệp sẽ tự trói mình, không có cơ hội mở rộng hơn về sau.

Đặt tên thương hiệu thế nào để không tự “trói mình”?
Vote 5* nếu nội dung hữu ích!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here