Cô giáo nghỉ dạy kiếm 2 triệu mỗi ngày nhờ bán bánh tráng

0
1172

Chị Trần Thị Hoài Thanh sinh năm 1982, Giám đốc Công ty Song Thuỷ, đang sống tại TP Quy Nhơn, Bình Định.

Khi còn sinh viên, mỗi lần từ quê ra, món quà mà chị mang cho các bạn là những chiếc bánh tráng nước dừa vừa to, dày, lại béo ngậy, ai ăn cũng thích. Từ món quà đó, chị loé lên suy nghĩ cần xây dựng cho chiếc bánh truyền thống này một thương hiệu. Ý nghĩ đó theo đuổi chị suốt những năm tháng học đại học.

Năm 2005, tốt nghiệp cử nhân kinh tế Đại học Huế, chị Thanh được nhận vào giảng dạy tại một trường Trung cấp kinh tế ở Bình Định. Trong thời gian làm nghề giáo, với đồng lương ít ỏi, để nuôi sống gia đình, con cái và 2 vợ chồng tiếp tục học cao học, chị phải xin dạy thêm ở nhiều cơ sở đào tạo khác nhau. Một lúc vừa nuôi dạy con, vừa lo bài vở ở trường, bài dạy thêm, lại phải đảm bảo thời gian để học tiếp nên chị không còn thời gian để nghĩ đến giấc mơ thời sinh viên.

Sau một thời gian dài, chị nhận ra ước mơ khởi nghiệp của mình còn rất lớn. Không ít lần chị ngỏ ý xin nghỉ dạy để kiếm việc khác làm vừa có thời gian, vừa có thu nhập để thực hiện giấc mơ bán bánh tráng dừa, nhưng lần nào cũng gặp sự phản đối kịch liệt từ gia đình 2 phía. Để vừa lòng các đấng sinh thành, chị lại tiếp tục đi dạy và gác lại ước mơ khởi nghiệp.

Đến năm 2011, với quyết tâm cao, sau khi bàn với chồng, chị âm thầm nộp đơn xin vào làm việc cho một công ty nước ngoài (thời gian rảnh nhiều) để chuẩn bị khởi nghiệp.

Với số vốn ban đầu khoảng 100 triệu đồng, chị tìm đến một lò bánh tráng thuộc loại ngon nhất tỉnh – nơi thường mua làm quà, để đặt hàng. Sau khi ký được hợp đồng cung cấp bánh, chị thực hiện việc kiểm nghiệm, xin cấp giấy chứng nhận an toàn thực phẩm, thiết kế, in ấn bao bì… tốn khoảng 80 triệu. Số tiền còn lại 20 triệu đồng, chị dùng để mua bánh. Sau bao chờ đợi, những chiếc bánh không còn to, cồng kềnh và vô danh như trước ra đời. Chúng được đóng bao bì hợp vệ sinh, tiện lợi.

Tuy nhiên quá trình khởi nghiệp không hề suôn sẻ mà gặp nhiều khó khăn, trở ngại, nhiều lúc chị muốn buông xuôi, bỏ cuộc.

Chị háo hức mang những sản phẩm đầu tay đi chào hàng. Vì không có tiền để thuê nhân viên bán, chị tự cầm từng chiếc bánh đi chào khách khắp nơi. Gặp nhiều người quen, họ hỏi đùa “giáo viên mà đi bán bánh tráng à”, hay như “thạc sĩ mà đi bán bánh tráng”, rồi bà con xóm làng, họ hàng xì xào “học cho cao rồi cũng đi bán bánh tráng”… Chị chọn cách bỏ qua tất cả để đi tiếp.

Tuy nhiên, thời gian đầu bánh tráng của chị không được khách hàng chấp nhận vì giá cao. Đến khi lô bánh đầu tiên hết hạn dùng, chị vẫn không kiếm được một hợp đồng nào.

Đánh giá lại nhu cầu thị trường, chị thuyết phục lò bánh giảm độ dày của chiếc bánh. Lúc đầu họ không đồng ý vì làm bánh mỏng rất khó, tốn công mà lợi nhuận không tăng. Nhưng sau đó, thấy tâm huyết của chị lớn quá, họ đã đồng ý với điều kiện sau khi bán được bánh ổn định phải tăng giá cho họ.

Lần này, chị dùng hết tiền thưởng cuối năm để đặt bánh. Với vị thế bánh ngon, giá cả phù hợp, chị mang từng chiếc bánh đi ký gửi tại các nhà hàng hạng trung và cao cấp, đồng thời đến từng bàn mời thực khách dùng thử miễn phí.

Thấy khách hài lòng với món bánh tráng nước dừa, các chủ nhà hàng đồng ý nhận đưa món này vào thực đơn. Nhưng khi sản phẩm đã được khách chấp nhận thì số vốn lưu động của chị cũng cạn. Tiền lương của 2 vợ chồng được bao nhiêu đều đổ vào dự án. Để duy trì hoạt động, vợ chồng bàn nhau mượn người nhà 50 triệu đồng để mua bánh tiếp và làm chi phí tham gia hội chợ.

Nghề tráng bánh bằng nước cốt dừa đã nổi tiếng hàng trăm năm
Nghề tráng bánh bằng nước cốt dừa đã nổi tiếng hàng trăm năm

Nỗ lực không mệt mỏi trong các khâu tiếp thị, chiếc bánh của chị đã có mặt đáng kể trên thị trường trong và ngoài tỉnh. Đến lúc này thì lò bánh không thể cung cấp đủ số lượng theo đơn đặt hàng vì hạn chế của phương thức tráng bánh thủ công.

Chị đã tìm đến nhiều lò bánh khác nhưng không ở đâu làm được chiếc bánh chất lượng như yêu cầu. Chị quyết định vay vốn xây dựng xưởng sản xuất theo hướng bán công nghiệp. Đầu tiên, chị liên hệ nhiều xưởng chế tạo để đặt mua máy sản xuất bánh tráng nước dừa, nhưng không ai nhận lời. Lý do họ đưa ra là đơn hàng nhỏ lẻ, không có khả năng sản xuất hàng loạt nên mất thời gian nghiên cứu.

Không chùn bước, chị quyết tâm gặp lại chủ một xưởng sản xuất máy trước đó để thuyết phục. May mắn họ đồng ý nghiên cứu chiếc máy sản xuất bánh tráng nước dừa đầu tiên với thời gian giao hàng là không ấn định.

Đúng 2 năm sau, chị nhận được máy. Vì là chiếc máy đầu tiên nên việc đưa vào vận hành cũng vô cùng gian nan. Mọi trục trặc vợ chồng chị đều phải tự tìm cách khắc phục. Và rồi, trời cũng không phụ lòng người, việc thử nghiệm để làm ra một chiếc bánh tráng nước dừa bằng máy với chất lượng như làm bằng thủ công sau 6 tháng đã đi vào hoạt động ổn định, sản lượng sản xuất ra gấp 3 lần tráng bằng phương thức truyền thống.

Rất may, sản phẩm sản xuất đến đâu bán hết đến đó. Đến lúc này, vì nghĩ hàng sản xuất vào mùa nắng đã bán hết, đến mùa đông sẽ không có để cung cấp nên chị tiếp tục đi kiếm người đặt nghiên cứu hệ thống sấy khô dành riêng cho bánh tráng nước dừa.

Sau hơn một tháng hoạt động, vì sự cố điện, cả hệ thống sấy đều bị thiêu rụi, thiệt hại khoảng 200 triệu đồng. Lúc này, chị như muốn bỏ cuộc vì tiền vay đã đầu tư hết, giờ thì đang đứng trước nguy cơ đổ nợ vì không có một cái bánh tồn kho nào để cung ứng cho đơn hàng của khách.

Thời điểm đó chị lại đang trong giai đoạn sinh bé thứ 2. Sau nhiều đêm trăn trở, nghĩ rằng không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy, chị gượng dậy, bắt đầu gọi điện cho từng khách hàng với mong muốn họ thông cảm mà chấp nhận những đơn hàng giao không kịp hạn. Rất may hầu hết đều chấp nhận.

Cũng ngay lúc đó, chị chuyển qua sấy thủ công bằng than củi. Việc này tốn nhiều công sức, người trực tiếp sấy cũng bị ảnh hưởng sức khỏe nên hầu hết công nhân đều nản. Để lấy lại tinh thần cho họ, chị phải trực tiếp đứng ra làm mặc dù lúc đó mới sinh con được một tháng. Thấy vậy, không ai bảo ai, tất cả công nhân đều cố gắng giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn đó.

Đến nay, bánh tráng nước dừa của chị đã có mặt tại nhiều tỉnh thành trong cả nước. Tuy nhiên, 2 thị trường lớn TP HCM và Hà Nội, chị vẫn chưa chinh phục được. Vì vậy, trước mắt mục tiêu của chị là nhắm đến hai thị trường này, sau đó sẽ tính đến hướng xuất khẩu. Hiện tại, bình quân công ty bán ra khoảng 4.000 bánh tráng các loại, thu lợi nhuận trên dưới hai triệu đồng mỗi ngày, tức tầm 60 triệu một tháng.

Hiện giờ chị vẫn đang đảm trách hai công việc là làm công ở công ty nước ngoài (thu nhập 20 triệu mỗi tháng) và quản lý doanh nghiệp bánh tráng dừa của mình.

Mặc dù con đường chinh phục thị trường như mục tiêu đề ra còn dài và nhiều khó khăn, nhưng với tinh thần khởi nghiệp và quyết tâm của bản thân, thương hiệu bánh tráng nước dừa của chị sẽ có chỗ đứng vững chắc không những ở thị trường trong nước mà cả thị trường nước ngoài.

Cô giáo nghỉ dạy kiếm 2 triệu mỗi ngày nhờ bán bánh tráng
Vote 5* nếu nội dung hữu ích!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here